MỘT THOÁNG “THIÊN ĐÀNG”

MỘT THOÁNG “THIÊN ĐÀNG”

(Chút cảm nhận về lễ Chúa Kitô Thăng Thiên)

Có một thời khói lửa,

Ngày rền bom đạn, đêm chong mắt đợi chờ.

Chẳng phải chờ giao thừa ấm áp tuổi thơ,

Chẳng phải đợi mùa xuân lên mai vàng mới nở…

Mà chờ ai đó, chỉ một thoáng cười sơ hở,

Một đóm lửa tàn điếu thuốc mới chia nhau…

Là những tràng M.16, AK.47, 

Những “tiếng cười” để lại đằng sau

Những cái xác không toàn thây,

Những hình hài mang những vết thương sâu hoắm !

Nên anh vẫn ươm mơ,

Mơ một “thiên đàng”, dẫu biết rằng vẫn còn xa lắm,

“Có một ngày, một ngày cho chúng mình…”

“một vòng tay thương mến..” khép lại điêu linh.

Mơ “tiếng chuông chùa làng xa”,

Mơ “bếp ai lên khói chiều lửa ấm”,

Mơ “bát cơm rau tình quê nồng thắm”,

Là “con trâu, là nương dâu”…

Vâng, quá giản đơn, một “thiên đường nầy mơ ước bao lâu”

Ngày hôm nay,

Cái “cõi thiêng đường mơ ước” đó đã xa rồi,

Khi thế giới bị dập vùi dưới bao nhiêu cơn bão.

Công nghệ, tiện nghi, hưởng thụ, sống ảo…

Một bãi chiến trường của sát phạt, ganh đua.

Một “hoả ngục” của hận thù, vô cảm, hơn thua…

Thiên đường ! Một huyễn tưởng của bọn rỗi nghề, hạ cấp !

Nhưng, nếu “một cõi đi về”,

Mà chỉ là địa chỉ ở một nơi “tà tà mặt đất”,

Và thiên đường chỉ là một “khái niệm ảo ảnh mù sương”.

Thì kiếp nhân sinh, ôi, cuộc hành lữ đáng thương !

Chẳng biết đến từ đâu, chẳng biết về đâu bến đỗ ?

Ta may mắn, 

Đã gặp được “Đấng là Đường, Sự Thật, Sự Sống” (Ga 14,6),

Đấng đã vào đời bởi quyền lực Thánh Linh,

Đấng đã dạy đường yêu thương, đã chết, đã phục sinh,

Đấng đã lên thiên đường 

cũng bởi quyền năng Thánh Linh rợp bóng !

Nên “một cõi đi về” của ta là tin yêu hy vọng,

Một cõi thiên đường luôn mơ ước dẫu xa xôi.

Thiên đường đó, thật sự hôm nay, đã có rồi.

Khi vun xới, chắt chiu, nhịp cầu yêu thương, phục vụ !

Sơn Ca Linh (Thăng Thiên 2019)

Leave a Reply

Your email address will not be published.